Sign up
HÃY NGHE NGUYỄN PHAN QUẾ MAI "NÓI CÙNG CON" - LỜI BÌNH CỦA PHAN CHÍ THẮNG
quemai | 07 Jun, 2009, 21:01 | Chung | (61 Reads)

Thông báo nhà mới:
http://vn.myblog.yahoo.com/quemai01


www.chapcanhuocmo.com.vn
-------
NÓI CÙNG CON



(ảnh: mẹ luôn tự hào về con - bé Mai Clara)

Soi vào mắt con, mẹ thấy cả một trời xanh cứu rỗi
Quỳ xuống và tin, ngây thơ trong trẻo còn tồn tại trên đời
Tóc con rẽ ngôi
chỉ đường mẹ quay về thời thơ ấu
Hàng hàng ngô khoai xanh như tóc con
Bạt ngàn lúa lúa thơm như tóc con
Mẹ lại lên năm. Trò chơi trốn tìm
Đằng sau cửa nấp, mẹ tìm thấy mẹ
Tay
con be bé
mở cửa thiên đàng
---
Thênh thang thênh thang tiếng con cười nói
Líu lo líu lo tiếng con hờn dỗi
Con là người lớn, mẹ là trẻ con
Trái đất thoắt vuông trái đất thoắt tròn
Ta chạy thênh thang đồng lộng lộng gió
Châu chấu cào cào hoa vàng hoa đỏ
Ta ôm nhau ngủ cùng trăng cùng sao
Hoa vàng hoa đỏ châu chấu cào cào
---
Đồng hồ báo thức
Mặt ngày vệu vạo
Rùng rùng chuyển động người vấp phải nhau
Bụi đường khói xe
cũ kỹ
nát nhàu
Con gọi mẹ về trời xanh cứu rỗi
Gột rửa khói bụi, mẹ lại lên năm
Đuổi đom đóm bay dưới trời sao trăng

 15/2/2009
Thơ Nguyễn Phan Quế Mai

 
(ảnh lấy từ blog Quế Mai)

Thật vô lý là Nguyễn Phan Quế Mai post bài thơ này lên từ ngày 4/3/2009 mà cho đến nay, sau 20 ngày, không hề có một cái cảm nhận nào.

Thật chí lý khi nhà thơ NguyễnTrọng Tạo mang bài này vào cảm nhận trong một bài viết của Lê Công. Khi đọc cảm nhận đó, tôi bái phục anh Nguyễn Trọng Tạo. Ý tại ngôn ngoại, rất thâm thuý!

Tình mẹ dành cho con, tình con dành cho mẹ là thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Nhà văn Hoàng Đình Quang mấy năm liền, năm nào cũng ra bắc thăm mẹ, năm nay anh cũng đang thức thâu đêm bên cạnh người mẹ già đau yếu. Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, người có bài thơ Mẹ tôi:
mẹ tôi tóc bạc răng đen
nhớ thương xanh thắm một miền nhà quê

đã không khỏi bùi ngùi khi đọc một bài tản văn tôi viết về mẹ. Hôm vừa rồi anh về quê, với người mẹ 87 tuổi của mình.

Mẹ viết về con cũng nhiều. Tôi chưa dám nói bài "Nói với con" của Nguyễn Phan Quế Mai thuộc nhóm bài hay nhất.Tôi không phải nhà nghiên cứu chuyên sưu tầm những bài thơ hay thuộc mảng đề tài này.

Tôi thích bài thơ và tự thân có nhu cầu viết về nó.

Để ví con mình như một thiên thần, Nguyễn Phan Quế Mai quỳ xuống vàtin:
Soi vào mắt con, mẹ thấy cả một trời xanhcứu rỗi

Quỳ xuống và tin, ngây thơ trong trẻo còn tồn tại trênđời

Người ta thường quỳ xuống trướcthánh thần, mong xin và tin là được cứu rỗi, Nguyễn Phan Quế Mai biết gọi con là thiên thần theo cách mà chị phát hiện ra. Chị mở đầu bài thơ bằng hình ảnh quỳ xuống. Quỳ xuống - không hề hạ mình mà là để nâng tầm của con lên thật cao.
Quỳ xuống, cái ta nhìn rõ hơn cả là đường rẽ ngôi của đứa bé. Cả bài thơ chị đã không tả mắt, môi, má của con. Nếu tôi thì thể nào tôi cũng tả cái má thơm mùi sữa mà bất kỳ người lớn nào, kể cả không phải bố mẹ, cũng nẩy sinh thèm muốn hônvào đó một cái.
Nguyễn Phan Quế Mai chỉ khai thác một vài chi tiết - đường rẽ ngôi tóc con và tay con be bé. (Chị có nói đến mắt của đứa bé, nhưng không tả nó mà ví nó như một tấm gương cho chị soi vào). Điều đó cho thấy chị biết chọn lựa và dùng chi tiết sao cho đắt nhất.

Tóc con rẽ ngôi
chỉ đường mẹ quay về thời thơ ấu
Hàng hàng ngô khoai xanh như tóc con
Bạt ngàn lúa lúa thơm như tóc con

Nguyễn Phan Quế Mai không giáo huấn, không kỳ vọng con mình sau này sẽ trưởng thành, sẽ thông minh, tài ba,thi thố với đời. Chị để cảm xúc tự nhiên chiếm lĩnh mình chứ không điều khiển cảm xúc. Ở bên con, chị như trở về với tuổi thơ mộng mơ của mình, với hàng ngô khoai xanh bạt ngàn lúa lúa thơm. Vị thiên thần nhỏ đã thiên thần ở chỗ biến được một người trưởng thành trở lại là bé con.
Mẹ lại lên năm. Trò chơi trốn tìm

Đằng sau cửa nấp, mẹ tìm thấy mẹ
Tay
con be bé
mở cửa thiên đàng

 Hình ảnh "tóccon rẽ ngôi chỉ đường mẹ quay về thời thơ ấu" là phát hiện của Nguyễn Phan Quế Mai, nếu cần, chị nên đăng ký bản quyền.

Sang khổ thơ thứ hai, Nguyễn Phan Quế Mai dùng từ rất giỏi: tiếng cười thênh thang.Chị không nói tiếng cười vang vang, không nói đi đâu xa chị cũng nhớ đến tiếng con cười, mà tiếng cười tự nó thênh thang. Tiếng con hờn dỗi thì lại líu lo líu lo. Yêu đến thế là cùng, cái hờn dỗi của vị thiên thần nhỏ cũng rất đáng yêu.
Chưa kịp thú vị xong với cách diễn đạt của Nguyễn Phan Quế Mai, chúng ta đã bịchị đưa vào một khúc ngoặt khác:

Con là người lớn, mẹ là trẻ con
Trái đất thoắt vuông trái đất thoắt tròn

Cả không gian sống mênh mông bỗng trở nên huyền ảo, mọi khái niệm bỗng bị đảo lộn. Đó là vì ta đang say, đang đắm say trong hạnh phúc! Ta chạy thênh thang đồng lộng lộng gió, Châu chấu cào cào hoa vàng hoađỏ. Từ "thênh thang" được dùng lại, lần này là cho cả hai mẹ con. Chạy chán trong thiên nhiên hoang dã, hai mẹ con lăn quay ra ngủ:
Ta ôm nhau ngủ cùng trăng cùng sao

Hoa vàng hoa đỏ châu chấu cào cào

Đó là hạnh phúc ảo huyền mà đứa con mang lại cho mẹ. Khổ thơ thứ hai nhà thơ viết như một bài đồng dao, không phải vô tình, mà thực đã dụng công. Lời thơ dung dị, vần điệu ngọt ngào.

Sang khổ thơ thứ ba, khổ cuối cùng, Nguyễn Phan Quế Mai quay về với đời sống thực, hay đúng hơn là đời sống thực kéo chị trở lại. Câu thơ ngay lập tức trục trặc, khúc mắc:
Mặt ngày vệu vạo

Rùng rùng chuyển động người vấp phải nhau
Bụi đường khói xe
cũ kỹ
nát nhàu

Đời sống cơm áo gạo tiền, đời sống xô bồ, nơi mỗi người trưởng thành đều phải đối mặt và chấp nhận phải làm một phần trong đó. Tôi thích hai chữ vệu vạo được nhà thơ nữ chọn để dùng làm tính từ cho mặt ngày.

Trong cái vệu vạo đó của cuộcđời, Nguyễn Phan Quế Mai tồn tại được là nhờ:
Con gọi mẹ về trời xanh cứu rỗi
Gột rửa khói bụi, mẹ lại lên năm

Người Mẹ yêu thơ và làm thơ được cũng chính là nhờ con:
Đuổi đom đóm bay dưới trời sao trăng

Bàithơ có tên gọi là "Nói cùng con", vậy mà ta không hề nghe thấy một câu tác giảnói với con! Không hề "hãy ngoan con nhé", không hề "hãy làm người xứng đáng vớilòng mong đợi của mẹ cha", không... nói gì cả.
Nhà thơ đã cùng con hoà thành một thể, đó là cách nói hay nhất ta có thể chọn.Và cái tài của nhà thơ là ở chỗ đó.

Nguyễn Phan Quế Mai đang là một trong số những nhà thơ trẻ được chú ý. Thơ chị có chiều sâu cảm xúc, ngôn ngữ sáng tạo, tư duy độc đáo, tay nghề điêu luyện, mà bài thơ này là một ví dụ.

Tôirất vui khi viết những dòng này.
Xin cảm ơn nhà thơ đã cho tôi niềm vui đó.

Phan Chí Thắng
http://pcthang.vnweblogs.com/post/2432/142636

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=161704

CHUYỆN DỌC ĐƯỜNG CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG VINH
quemai | 07 Jun, 2009, 20:54 | Chung | (59 Reads)
QUẾ MAI LÀM BỌ NGẠC NHIÊN
NGUYỄN QUANG VINH
http://vinhnq.vnweblogs.com/post/9150/149941#comments


Quế Mai nhỏ bé cạnh một em Tây

  Bọ bắt đầu biết đến hai tiếng Quế Mai từ Blog Lão Hâm- Phan Chí Thắng.

Bọ quý mến và ngưỡng mộ một giọng thơ nữ Quế Mai cũng qua lời bình của Blog Lão Hâm qua bài thơ gửi con của chị.

Bọ có một thói quen, nếu đọc truyện, văn của ai thấy hay đều rú lên sung sướng. Ngay cả người mà Bọ rất không thích, nhưng họ viết văn, làm thơ hay thì Bọ cũng ngây ngất sung sướng.

Huống hồ là Quế Mai lại được lão Hâm giới thiệu.

Nhưng lão Hâm dọa, không dễ gặp cô ấy, vì cô ấy bận tối mắt, 50 % thời gian lượn lờ trên những chuyến bay, về nước thì mất hút vào dòng thác cuồn cuộn của công việc. Thì biết vậy, mần chi nhau, nhưng cũng tò mò muốn gặp tác giả với những bài thơ quá hay.

Ai dè, Quế Mai nhắn tin muốn gặp Bọ.

Ua chầu chầu, vinh dự tự hào quá, Bọ gật gật gật...

                 NGẠC NHIÊN 1

Khu biệt thự Tây Hồ dành cho Tây. Em nào muốn ở đó thì phải lấy Tây. Khu nhà có lẽ được bảo vệ cẩn mật đến kinh ngạc. Vòng ngoài cùng là công an xịn. Sau đó cứ 50 mét là một trạm gác của các vệ sĩ. Kinh. Nhưng Bọ vốn lấy liều mạng làm căn bản, cứ thế đánh xe vô thôi, mặt vác lên trời ý thông tin cho các chú vệ sĩ rằng, Bọ đây to hơn cả Tây. He he.

Theo đúng chỉ dẫn, Bọ dừng trước dinh thự của gia đình Quế Mai.

Quế Mai ra. Ua chầu, coi kìa, nghe nói vợ Tây mà trông cô ấy bé xinh cứ như học sinh lớp 12.

Mời vô nhà.

Ua chầu. Nhà chi có nhà lạ đời vậy là răng? Cái chi cũng to. Phòng khách to chang, hành lang to chang, cầu thang to chang, gác lửng to chang, vườn to chang, chỉ có cô chủ nhà là bé xíu.

Câu vô duyên đầu tiên của Bọ bắt đầu:

-Em sống thế này mà vẫn làm thơ được là răng?

Cười.

Hai đứa con một gái, một trai đẹp như thiên thần chạy ra nói thì thầm với mẹ.
Ngạc nhiên thứ nhất: Lần đầu tiên Bọ đến một căn hộ to thế. To và đẹp theo đúng phong cách tây.

Quế Mai nói vợ chồng cô rất hoà thuận, cười nhiều, nếu có gì khúc mắc, theo phong cách Tây, nói thẳng, không để bụng, sau đó nếu anh chồng có lỗi, thì "hắn" chạy đến hun vợ cái chút, trúng đâu thì trúng. He he

                    NGẠC NHIÊN 2

Khi biết Quế Mai ở nhà trong khu biệt thự Tây tại hồ Tây, Bọ nghĩ, cô này chắc là sau khi hoàn thành nhiệm vụ sinh con, thì ở nhà, quanh quẩn, vô vô ra ra, rồi mần thơ. Thế cũng là mừng cho bạn.

Ai ngờ...

Quế Mai tốt nghiệp khoa truyền thông, trường đại học Monash, Australia. Hiện giờ cô phụ trách quan hệ công chúng khu vực vùng Châu Á của tổ chức phát triển Hà Lan SNV.

Thế nên Quế Mai không phải đi mà bay suốt.

Trong đêm đưa Entry này thì Quế Mai đang bay sang Thái. 4 giờ sáng mai cô ấy bay tiếp đi Ấn Độ, rồi từ đó đi ô tô đến một khu vực dân cư bé xíu và lạ lẫm gần Tây Tạng để ...mần việc của cô ấy. Nghe đã sướng tê.

Lịch đi công cán, lịch bay dày đặc. Công việc chủ yếu của cô ấy là tìm đến những vùng đất nghèo khó, tuyên truyền, tư vấn, tài trợ, giúp đỡ để bà con các nước nghèo Châu Á đủ ăn đủ mặc. Đại khái thế. Nói ít cho trúng, nói thêm nữa đâm sai. He he

Tóm lại, đây là một nhân vật không đùa. He he

                        NGẠC NHIÊN 3

Quế Mai rất háo hức khoe với Bọ, mình là trưởng nhóm tình nguyện CHẮP CÁNH ƯỚC MƠ. Bọ hỏi rất ngu, chắp cánh ước mơ là chắp cánh gì? Quế Mai cười. Em đứng ra tổ chức nhóm tình nguyện, chuyên giúp đỡ cho máu các cháu bị bệnh ung thư ở các bệnh viện trong nước. Các cháu cần tiếp máu để sống và điều trị. Nhưng máu thiếu. Nhóm em vận động mọi người tham gia hiến máu giúp các cháu anh ạ. Công việc của bọn em rất nhọc nhằn nhưng rất hạnh phúc, vì mình đã góp một phần kéo dài thêm sự sống cho các cháu bất hạnh.

May mắn, Bọ trực tiếp chứng kiến ngày hiến máu tình nguyện giúp các cháu bé bị ung thư tại bệnh viện Nhi Trung ương, do nhóm trưởng Quế Mai chủ trì. Quế Mai mời cả cầu thủ Công Vinh cùng tham gia. Hôm đó rất náo nhiệt, sinh viên tình nguyện đến hiến máu rất đông. Lại còn được chụp ảnh, xin chữ ký Công Vinh nữa. Có nhiều người nước ngoài tham gia. Quế Mai trong bộ áo quần tình nguyện, nhanh nhẹn đi lại, nói tiếng Anh giỏi như  Bọ nói tiếng Quảng Bình. Hôm ấy thu được rất nhiều đơn vị máu. Nhóm tình nguyện của Quế Mai đang có tiếng vang lớn. Và Quế Mai chắt chiu từng giọt thời gian hiếm hoi cho công việc này. Trên chiếc xe máy, Quế Mai chạy như thoi khắp mọi nơi vận động, kêu gọi mọi người hiến máu, da sạm đen, còn miệng thì khi nào cũng cười hơ hơ, rất lạ. Một Quế Mai lăn lộn với công tác từ thiện và một Quế Mai đài các trong dinh thự lớn, khác nhiều về hình thức, giống nhau bởi tiếng cười rất tươi và một tấm lòng chân thực và khiêm tốn đến cảm động.


Rất nhiều người đến cho máu vì lời kêu gọi của Quế Mai

Công Vinh tiếp một cc máu tượng trưng

Cu con của Bọ tranh thủ chụp ảnh với Công Vinh
                         
                       NGẠC NHIÊN 4

Thơ Quế Mai đã hút hồn Bọ.

Quế Mai làm thơ không vì danh tiếng, không vì để thành nhà thơ.

Quế Mai làm thơ là vì phải làm thơ, vì chuyến bay ấy, trong đêm mất ngủ ấy, cảnh đời ấy, nỗi nhớ ấy, tình yêu ấy, sự rung cảm ấy...bật ra những âm điệu, những ngôn từ, và chị ghi lại và thành ...thơ.


Tập thơ TRÁI CẤM của Quế Mai

Không ai đọc thơ Quế Mai mà không khen, cả bạn đọc bình thường và nhà thơ chuyên nghiệp.

Thơ Quế Mai đọc rất sướng, vì nó chân thực, nó rung cảm, mỗi câu thơ như làm tim ta rung lên, nhói lên, như mắt ta nhoà lệ vì sự đồng cảm.

Hay.

Thế thôi.

Quế Mai ra một tập thơ.

Và Quế Mai đi bán tập thơ đó để lấy tiền cho công việc từ thiện của mình.

Tập thơ của Quế Mai mang tên TRÁI CẤM do nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo vẽ bìa, chính xác là một tập thơ hay.

Quế Mai cũng đã ra nhiều tập văn thơ khác: CHUYỆN ĐỜI TỰ KỂ- nxb Trẻ; THƠ TÌNH SÀI GÒN ( in chung) NXB Trẻ...

Quế Mai sống trong gia đình mang dấu ấn Tây, nhưng văn và thơ chị đậm chất Việt, day dứt, với những phát hiện, quan sát, tình cảm và rung cảm đáng trân trọng và đáng ngưỡng mộ.

Trước khi lên máy bay để sang Thái Lan, Quế Mai kịp gửi cho Bọ bài thơ mới toanh của mình:


GỬI BỜ VAI NGỎ

 

Có những ngày hè rưng lệ

Ngủ quên trong mắt ve sầu

Có những ngày hè đổ nắng

Lang thang chân trần về đâu?

 

Khát một cánh đồng mưa ngâu

Thèm một bờ đê lộng gió

Mơ một bờ vai để ngỏ

Một chùm sao sa trên đầu

 

Ta như dòng sông không màu

Ta như triền đê không gió

Ta như cánh đồng bỏ ngỏ

Phượng hồng rạn trên bờ mi

 

Tuổi người như lá bay đi

Chuyện tình cũng thành cổ tích

Một ngày tiếng ve nhặt được

Rưng rưng

hát khúc

ru tình

 

21/4/2009

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=161701

HIMAYLAYA
quemai | 07 Jun, 2009, 20:45 | Chung | (28 Reads)

4.000 mét

Ta định nghĩa mình bằng một chấm xanh

Tiếng chim

neo ta, neo ta

giữa lưng chừng núi. 


Thác đổ ta con suối

Vạm vỡ ta cánh rừng

Thời gian ngập ngừng

ngủ quên trên lá. 


Ta!

Himalaya! 


Ta vô danh mà rừng thì ngàn tuổi

Ta khô cằn mà rừng ăm ắp suối. 

Chảy ta về đâu hỡi chập chùng sóng núi?

Lời nào không tuổi

Mắc võng giữa lưng chừng xanh? 


Kiêu sa, mỏng manh

Rừng trút xiêm y, ngời lên sắc biếc

Chắt mật từ đá, hoa lên mây ngàn

Đại bàng chao cánh

kìa

hòang hôn sang! 


Núi mọc lên mây

Ta ở trọ một ngày

Chợt...

bấm khóa lịch trình hối hả

Gửi chìa cho mây ngàn

bay...


Bhutan - Himalaya 1/5/2009

Một vài hình ảnh chụp ở Bhutan


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=161699

VIẾT CHO CON GÁI
quemai | 19 May, 2009, 11:16 | Chung | (51 Reads)
 
VIẾT CHO QUẾ MAI CLARA
Photobucket

VIẾT CHO QUẾ MAI CLARA



Có con đường không dành cho bàn chân

Úp mặt xuống

Lung linh hoa nắng

Triệu giọt trắng

Hóa bình yên xanh



Không tiếng chim ríu rít ở trên cành

Con đường ấy, có tiếng trái tim

thao thức

Và sự sống

cồn lên trong lồng ngực



Hơi thở nhẹ nhàng, bàn tay khỏa nước

Sợ hãi lắng chìm, con làm chủ chính con



Mặt trời thì xa

Trái đất thì tròn

Con thơ bé

...

mênh mông biển nước



Tay con chạm vào vạch đua phía trước

Và con - ôm - cả trái đất mẹ tròn



Đường đua xanh

ngát màu

xanh ngát tiếng cười con!



19/5/2009



Quế Mai Clara, 9 tuổi. Thời gian bơi tự do 25 m (21 giây), bơi ếch 25 m( 29 giây), bơi bướm 25 m (35 giây), bơi ngửa 25 m (22.5 giây). Đã đạt các giải nhất và nhì trong các cuộc thi bơi cá nhân và đồng đội.


Photobucket

Tự hào vì mẹ chính là... cô giáo dạy bơi của con...

Photobucket
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=156526

LỜI CỦA TRÁI TIM
quemai | 07 May, 2009, 13:35 | Chung | (132 Reads)
 

Đào Bảo Khánh

(Đăng trên báo Phụ Nữ Việt Nam, số 50, ra ngày 27.4.2009)

 "Lời của trái tim" là tên một bài thơ trong tập Trái cấm (NXB Văn nghệ) của nữ tác giả Nguyễn Phan Quế Mai . Tập thơ ra mắt bạn đọc năm 2008, và ngay sau một thời gian ngắn vừa mới lại được tái bản lần thứ hai. Nhà thơ Lê Minh Quốc khi nhận được bản thảo tập thơ của Quế Quế Mai đã đọc nó một mạch trong một ngày và anh bảo đó là: "Một ngày cuốn tôi về cái phía của một tâm trạng đang yêu, muốn yêu và khát khao được yêu...". Riêng tôi, khi gặp và chia sẻ cùng Quế Mai  lại cứ có ý nghĩ chị là một người đàn bà bình thường làm thơ. Nhưng những lời thơ được rút ra từ gan ruột của một người đàn bà hiện đại và bận rộn trót"vướng" vào thơ đã được những người yêu thơ đón nhận nồng nhiệt. Bởi đó là Lời của trái tim - một trái tim yêu...

1.      Gặp Quế Mai lần đầu tiên thật tình cờ. Khi ấy, chị là chuyên gia thuyết trình của Hội nghị tập huấn về "Quan hệ công chúng (PR) và báo chí" diễn ra tại Thành phố Hạ Long. Tôi bị  ấn tượng mạnh về phong thái tự tin của Quế Mai  trước một diễn đàn có sự hiện diện của rất nhiều VIP đến từ các cơ quan đứng đầu của Chính phủ như Văn phòng Quốc hội, Bộ Thông tin và truyền thông, Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối cao... Không một chút rụt rè hay bối rối. Quế Mai  thể hiện sự sắc sảo, tự tin và hiểu biết rộng về lĩnh vực PR mà chị đang theo đuổi. Sau khi Hội nghị kết thúc, Quế Mai  đã  được rất nhiều các đại biểu tham dự như Giáo Sư, Tiến Sĩ Nguyễn Lân Dũng (Đại biểu Quốc hội), Tiến Sĩ Nguyễn Sĩ Dũng (Phó Chủ nhiệm văn phòng Quốc hội)... đánh giá cao và dành tặng cho chị những lời nhận xét đầy ưu ái.

Sau lần ấy, tôi có viết một bài phản ánh về kết quả của Hội nghị tập huấn này (đăng trên báo Bảo vệ Pháp luật) và gửi tặng Quế Mai  một tờ báo. Cũng từ bài báo, tôi và Quế Mai  có cơ duyên gặp nhau tại văn phòng của SNV - Tổ chức Phát triển Hà Lan, nơi chị đang làm việc. Chúng tôi trao đổi với nhau nhiều về sự cần thiết của PR đối với các cơ quan công quyền Nhà nước trong quá trình xây dựng hình ảnh một đất nước Việt Nam đang trên con đường phát triển. Cả những câu chuyện vui, dí dỏm từ Hội nghị tập huấn ở Hạ Long. Và rồi thật bất ngờ khi Quế Mai  tặng tôi một tập thơ. Thú thực, tôi chưa từng có ý nghĩ rằng Quế Mai - người phụ nữ tưởng như chỉ quen với công việc nghiên cứu và sôi nổi trong các hoạt động xã hội này lại có tâm hồn thi sỹ. Đã từng nghe nói đến Trái cấm, nhưng khi biết người đang ngồi cạnh mình, nói về những điều chẳng liên quan gì đến thơ ca lại chính là tác giả của tập thơ thì tôi thực sự thấy tò mò. Hoá ra, ẩn đằng sau cái vẻ hiện đại, sắc sảo của người phụ nữ thành đạt là sự tinh tế, nhạy cảm và nồng nàn của một hồn thơ.

2.     52 bài thơ trong Trái cấm, Quế Mai  viết trong vòng 2 năm gần đây. Quế Mai  viết nhiều về Tình yêu vì như chị nói "Tôi là người mắc nợ với những mối tình rất đẹp và phải trả nợ bằng những bài thơ". Đọc thơ Quế Mai  chẳng thấy những dữ dôi, quằn quại, sexy...như hướng đi của nhiều nhà thơ nữ đương đại. Dịu dàng, nữ tính, khát khao yêu và được yêu là những cảm giác tôi cảm nhận được khi đọc Trái cấm của Mai . Làm thơ, với Quế Mai  chỉ giản đơn là ghi lại những cảm xúc, rung động trong lòng mình. Quế Mai chỉ thực sự bắt đầu làm những bài thơ đầu tiên khi chị đã ngoài 30 tuổi. Đến với thơ muộn, và dẫu chưa bao giờ tự coi mình là nhà thơ chuyên nghiệp nhưng Quế Mai vẫn luôn cày ải miệt mài trên cánh đồng chữ nghĩa chỉ để giải toả nỗi lòng.

                    "Anh này!

                        Em chẳng phải Nàng Thơ

                        Vì thơ em chẳng thể diễn tả hết những gì em nghĩ

                        Em chỉ là người bình thường giản dị

                        ...nếu va vào anh lúc qua đường anh chẳng thể nhận ra"

Quế Mai  tâm sự, chị thực sự cảm phục những nhà văn, nhà thơ chuyên nghiệp bởi họ quá vất vả để sống được với nghề. Nhưng nếu thơ ca và bạn đọc chọn chị, Quế Mai  vẫn sẽ viết một cách nghiêm túc với bản thân mình và sự trân trọng dành cho bạn đọc. Quế Mai  cũng hy vọng đó chính là sự chuyên nghiệp trên con đường văn chương không chuyên của mình.

Thơ Quế Mai  chinh phục người đọc bởi sự tự nhiên, gần gũi và giản dị. Không sử dụng nhiều những cách tân, phá cách để gây ấn tượng lạ. Quế Mai hồn nhiên ghi lại những kỷ niệm, những xỗn xang trong lòng người dàn bà say đắm trong tình yêu và thật nhiều suy tư với cuộc đời. Thỉnh thoảng đâu đó trong thơ Quế Mai  thấy nỗi đau nhưng không hề bi lụy. Bức tranh cuộc sống với thật nhiều mảng màu khác nhau hiện lên dưới ngòi bút Quế Mai thật là đáng yêu và đáng sống.

3.      Quế Mai có được may mắn đi nhiều nên lắm trải nghiệm. Sinh năm 1973 tại Ninh Bình nhưng lại lớn lên ở xứ Bạc Liêu. Chị bảo, có lẽ vì thế mà trong con người mình có cả sự thâm trầm của người Bắc bộ lẫn những nét phóng khoáng của dân Nam bộ. Những dấu ấn về tuổi thơ vất vả, khó nhọc vẫn còn in hằn trong ký ức của Mai . Nhưng chính cá tính mạnh mẽ đã khiến chị không chịu bằng lòng và luôn cố gắng để vươn lên. Bằng những nỗ lực không ngừng của bản thân, Quế Mai đã nắm bắt được nhiều cơ hội thăng tiến cho cuộc đời mình.

          Phần lớn thời gian của tuổi thanh xuân, Quế Mai sống ở nước ngoài.  Chị theo học khoa Truyền thông tại Đại học Monash - Australia. Những năm gần đây PR (quan hệ công chúng) đang được coi là nghề "hot" ở Việt Nam, Quế Mai về lại quê nhà làm việc và chị đã có cơ hội để khẳng định mình. Hiện chị đang là người phụ trách quan hệ công chúng khu vực vùng Châu Á của Tổ chức Phát triển Hà Lan (SNV). Vị trí công việc hiện tại đã cho Quế Mai cơ hội đi lại thường xuyên nhiều nơi trên thế giới. Vừa mới ngồi uống cà phê với Quế Mai chiều hôm trước ở Hà Nội, ngày hôm sau gọi điện thoại đã thấy bảo "Chị đang ở Hà Lan". Đi lại như con thoi khắp nơi và áp lực công việc mà chị đang theo đuổi không hề nhỏ, nhưng Quế Mai vẫn viết miệt mài. Quế Mai bảo, chị viết trước hết và đầu tiên là cho mình, vì sự giải toả của bản thân mình. Có lẽ, may mắn của người cầm bút là những con chữ mình viết ra tìm được sự đồng cảm của mọi người thì Quế Mai đã làm được điều đó. Rất nhiều bạn đọc khắp nơi đã liên lạc để sẻ chia tìm sự đồng cảm với Quế Mai sau khi tập thơ của chị ra đời. Quế Mai bảo, đó là Hạnh phúc.

4.        Với Mai , cái cảm giác mỗi ngày trôi qua thật ngắn luôn thường trực trong lòng chị. Bao nhiêu ước mơ, hoài bão Quế Mai vẫn còn đang phấn đấu hết mình để thực hiện. Quế Mai chia sẻ, chị ngủ rất ít, có cả những đêm thức trắng với thơ. Chị luôn cố gắng dành những khoảng thời gian hiếm hoi ngoài công việc chính là một chuyên gia PR và những lo toan thường nhật của ngưòi phụ nữ với gia đình để thả hồn mình vào với thế giới thơ ca. Chỉ mới cầm bút vài năm nhưng Quế Mai đã có một "gia tài" thơ kha khá. Có lẽ đó cũng là phần thưởng dành cho những nỗ lực của người phụ nữ đã luôn sống hết mình vì những đam mê.

          Thành đạt trong công việc, là cây bút được bạn đọc yêu mến...bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để vẽ lên chân dung về Mai . Quế Mai còn là người rất năng nổ trong các hoạt động xã hội tại Việt Nam. Chị chính là người đồng sáng lập và làm trưởng nhóm tình nguyện Chắp cánh ước mơ - một nhóm tình nguyện trong thời gian gần đây đã có các hoạt động thiết thực gây được sự chú ý trong dư luận xã hội. Giúp đỡ các trẻ em nghèo bị ung thư và tàn tật đã "ngốn" không ít thời gian của Mai , nhưng chị vẫn theo đuổi hoạt động này và gắn bó với nó không một chút tính toán thiệt hơn.

5.        Tôi hỏi Mai , có khi nào vì bận rộn công việc và cuộc sống riêng mà chị sẽ thôi không làm thơ nữa? Quế Mai bảo rằng thơ đã gắn vào số phận chị như một lẽ tự nhiên. Quế Mai hồn nhiên làm thơ, hồn nhiên xuất bản tập Trái cấm chẳng phải để được mang danh nhà thơ. Vì Quế Mai đã biết rằng:

                 "...Gặp những nhà thơ, câu hỏi của tôi sau cái bắt tay

                          -Làm thơ có đủ sống không anh?

                          Họ đáp lại bằng cái cười xoà dễ dãi

                          -Em à, thời buổi này ai đi mua thơ?"

          Hiện tại Quế Mai vẫn đang đi về như con thoi giữa Hà Nội và nhiều nơi trên thế giới. Giữa mỗi chuyến đi vẫn là sáng tác thơ và các hoạt động từ thiện bằng điều tự nhủ của riêng mình:

                        "Cuộc đời thì quá ngắn

                            Điều muốn nói quá dài..."

                                                                             Đào Bảo Khánh

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=153488

CHIẾC VÉ TUỔI THƠ
quemai | 28 Mar, 2009, 11:17 | THƠ | (61 Reads)
Photobucket

CHIẾC VÉ TUỔI THƠ*

**

*

Ta theo mùa Đông về ngủ giữa lòng Hà nội

Tiếng còi tàu trườn qua ta

**

*

Ta đã qua bao sân ga

Ga khổ đau, ga cô đơn, ga sẻ chia, ga vui sướng

Ta cùng chuyến tàu lao đi như ánh sáng

Bỏ sau lưng những ga đỗ cuộc đời

**

*

Bỏ lại tuổi thơ ta lên hai

hoa xoan rắc vai lẫm chẫm chạy dọc con đường đất đỏ

Cơn gió Lào thổi vàng vạt cỏ

Tóc ta ngày ấy còn xanh

**

*

Bỏ lại Mẹ ta quang gánh nhọc nhằn

Tiếng rao gọi bình minh

bước chân dẫn lối mặt trời

Mẹ ơi!

Hoa xoan ngày xưa còn tím

**

*

Chuyến tàu chở ta lao đi lao đi như ánh sáng

Ta bỏ lại vầng trăng mười tám

Và nụ hôn đầu xanh biếc hoàng hôn

**

*

Trong những lãng quên

Ta nhận ra mình còn nhớ

... đêm nay tiếng còi tàu chở ta về sân ga cũ

Ta nhặt tuổi thơ lên hai

lẫm chẫm chạy dọc con đường đất đỏ

Nghe gió chiều

thổi xanh biếc hòang hôn

**

*

8/3/2009

Thơ Nguyễn Phan Quế Mai

(* tựa đề - ý thơ Nguyễn Nhật Ánh)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=143247


NGUYỄN PHAN QUẾ MAI - TÌM MỘT LỐI ĐI RIÊNG MÌNH
quemai | 04 Mar, 2009, 14:19 | VĂN | (58 Reads)

Bài đã đăng trên báo Văn Nghệ Trẻ và các website văn học (thotre.com, trannhuong.com và phongdiep.net)


NGUYỄN PHAN QUẾ MAI - TÌM MỘT LỐI ĐI RIÊNG MÌNH

"Thơ Nguyễn Phan Quế Mai thể hiện một nữ tính mãnh liệt mà trong lành, một tấm lòng nồng hậu với cuộc sống và tình yêu. Trong thi đàn hiện nay, giọng thơ như thế này có phải đang ngày một ít đi?" Nhà nghiên cứu phê bình văn học, tiến sĩ Chu Văn Sơn.


Nguyễn Phan Quế Mai đọc thơ tại Sân thơ trẻ 2009

Nguyễn Phan Quế Mai: 

Tìm một lối đi riêng mình

Năm 2008, một tập thơ có nhan đề "Trái Cấm" ra mắt bạn đọc. Chỉ ít lâu sau, tập thơ đã được tái bản. Tác giả của tập thơ này là Nguyễn Phan Quế Mai - sinh năm 1973. Dưới đây là cuộc trò chuyện giữa Phong Điệp và tác giả của "Trái Cấm"

·        Tình yêu là đề tài có sức hấp dẫn rất lớn với các thi sĩ, tuy nhiên vì chính   sức hấp dẫn của nó cũng là thử thách với người làm thơ, khi mà luôn có sức ép tâm lý vô hình về những "cái bóng thi ca" trước đó như Xuân Quỳnh, Nguyễn Thị Hồng Ngát,Đòan Thị Lam Luyến ... Với chị thì sao?  

Đúng như bạn đã nói, tình yêu là đề tài muôn thưở của thi ca. Như trong bài thơ Kỵ Mã, tôi đã từng trăn trở "Con ngựa thi ca vút qua, trên lưng chở hàng triệu điều em muốn nói. Người ta đã viết bằng biển trời sông suối. Còn đâu nguồn thơ cho em?". Tìm lối đi riêng cho thơ mình đã khó, để cho những bài thơ tình thóat khỏi những cái bóng của những bài thơ tình say đắm mà bao thi nhân đã viết nhiều thế kỷ nay càng khó hơn. Tuy vậy, tình yêu với muôn vàn cung bậc cảm xúc và sắc màu của nó đã thôi thúc tôi viết. Tôi là người mắc nợ với những mối tình rất đẹp và phải trả nợ bằng những bài thơ. Tôi chưa bị sức ép tâm lý khi viết, vì trước tiên, tôi viết cho mình, chứ không phải cho ai.    


·        Năm 2008, chị đã ra mắt tập thơ đầu tay của mình có nhan đề " Trái cấm". Đây là  một tập thơ tình say đắm và cũng rất mãnh liệt . Tập thơ đã ra đời như thế nào, thưa chị?


"Trái Cấm" là một món quà bất ngờ mà thượng đế ban tặng cho tôi. Tất cả các bài thơ trong tập thơ này được viết trong 2 năm gần đây. Bạn biết không, tôi đã có gần 10 năm xa xứ, sống trong nỗi nhớ quê hương xứ sở. Năm 2006, tôi trở về Việt Nam, và cảm xúc trong tôi bùng nổ. Tôi viết, viết và viết. Viết để thỏa cơn khát! Viết để tri ân với vẻ đẹp của ngôn ngữ Việt! Viết khi chuyến bay nhấc tôi lên không trung, bắt tôi phải rời xa Sài Gòn yêu dấu, nơi cha mẹ đang ngước mắt dõi theo tôi (Chiếc máy bay xuyên qua tầng mây xám. Kéo tuột em khỏi anh và khỏi Sài Gòn. Thành phố ngước nhìn em không nói. Nỗi nhớ vỡ òa, chật cả không gian) (Bài thơ viết từ tầng mây). Viết hộ cho những phút giây yếu mềm phụ nữ (Trí khôn bảo em thôi đừng yêu anh. Vậy mà con tim vẫn cứ dùng dằng. Cỏ thì quá non, mùa thì cứ trẻ. Đồi thì cứ xanh, sóng nồng nàn thế) (Trái Cấm). Quỳ xuống mà viết trước tình yêu chân thành của chồng dành cho tôi (Trăng chọn dòng sông làm bến đợi. Em chọn anh bến đỗ trái tim mình. Em ước là trăng rằm mười tám tuổi. Yêu anh dịu dàng mà vẫn mãi lung linh) (Bến Trăng).  


·        Điều có ý nghĩa nhất mà thơ mang đến cho chị là gì? 

Thơ cho tôi sự tự do, giúp tôi thóat khỏi vòng quay khốc liệt của cuộc sống này. Khi làm thơ, tôi trở lại với chính mình, trầm xuống, thư giãn, lắng nghe cảm xúc của mình, và viết. Thơ như là một khu vườn yên tĩnh mà tôi trải ra những hòai niệm của quá khứ, gieo những hạt mầm ước vọng cho thảm cỏ tương lai. Thơ cũng cho tôi rất nhiều sự sẻ chia. Có nhiều bạn trẻ nói với tôi rằng, họ đã nhìn thấy họ trong thơ tôi. Điều đó làm tôi cảm thấy hạnh phúc!  


·        Tôi rất muốn nghe chị kể về tuổi thơ của mình. Tuổi thơ luôn có để lại một dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn mỗi người. Và với người làm thơ, dường như nó càng có ý nghĩa hơn? 


Tôi hay hòai niệm về tuổi thơ. Viết về tuổi thơ, tôi được sống trong những ngày hè rợp trời hoa gạo đỏ của miền Bắc, cánh đồng lúa trù phú gió lộng của miền Nam. "Giấc mơ tôi trở về tuổi thơ. Vấp vào tiếng cười bạn bè đang chơi trò đuổi bắt...ngã vào những trong trẻo, hồn nhiên trên từng khuôn mặt. Những đôi chân trần, những chiếc áo rách...những mái tóc vàng hoe nắng gió phong trần" (Sắc màu hạnh phúc). Tôi sinh ra ở Ninh Bình, nhưng tuổi thơ gắn liền với sông nước Đồng Bằng Sông Cửu Long. Sự thâm trầm của người Bắc Bộ, tính phóng khóang của người Nam Bộ ít nhiều ảnh hưởng đến cá tính của tôi. Tôi có một tuổi thơ nhiều thăng trầm, gian khổ. Sau những buổi bán thuốc lá dạo trên đường phố, bán rau ngòai chợ, tôi đã tìm về cánh đồng lúa để tìm sự an ủi cho chính mình. Mùi thơm của đồng lúa xanh vỗ về tôi, gột rửa tôi. Và vòng tay của mẹ luôn an ủi tôi "Giấc mơ tôi trở về tuổi thơ. Vấp vào lời Mẹ ru ầu ơ...ngã vào vòng tay dịu dàng, bao dung, hiền từ của Mẹ...một vòng tay nhỏ bé...mà ôm trọn hòai-bão-cuộc-đời-tôi" (Sắc màu hạnh phúc).  


·        Có ý kiến cho rằng: chỉ khi người ta trải qua nhiều trải nghiệm, thăng qua nhiều những vui - buồn - đau khổ, thơ mới hay. Chị nghĩ sao về điều này ?  


Tôi đã đọc đâu đó rằng "hãy sống trước khi viết". Sự trải nghiệm chính là vốn quý của một người cầm bút. Tôi đã đi qua nhiều cung bậc của cuộc đời, và chỉ thực sự bắt đầu làm thơ khi đã bước qua tuổi 30, ở tuổi tôi bắt đầu hiểu mình. Tuy nhiên, tôi đã gặp nhiều tác giả trẻ có những bài thơ rất hay. "Cánh đồng tuổi nhỏ" của Lệ Bình Quan là một ví dụ. Tôi nghĩ rằng, nhà thơ là những người tinh tế. Họ có thể tích lũy vốn viết của mình qua sách vở, qua bạn bè, qua sự quan sát. Họ có thể viết hộ một câu chuyện của một người khác, nhưng họ cũng phải vui, buồn, trăn trở, đau khổ cùng nhân vật trong bài thơ của họ. Khi làm thơ, người viết không thể giả tạo.  


·        Sống ở Hà Nội không nhiều, thế nhưng mảng thơ viết về Hà nội khá nhiều và đầy ám ảnh. Chị có thể lý giải điều này? 


Con đường sáng tác của tôi bắt đầu 2 năm trước, khi tôi trở về Hà nội. Hà nội luôn ám ảnh tôi với mùa hạ rực màu phượng đỏ, mùa đông lãng đãng sương phủ, mùa xuân chúm chím hoa đào, và mùa thu ngát hương sen, hương cốm. Tôi yêu thành phố này và khi đi xa, tôi khát cảm giác tóc mình được tung bay, hòa quyện vào dòng người trên đường phố (Hà nội ơi! Tôi về rồi! Mai trên phố. Tóc tôi bay) (Tan vào Hà nội). Và tôi luôn viết về Hà nội với một sự nuối tiếc của một người tình, vì tôi biết rằng, thời gian tôi ở lại Hà nội không còn nhiều nữa (Hà Nội của ai, hay Hà Nội riêng mình. Mà sao tóc em vẫn ướp hương của ngày xa xưa cũ? Để chiều nay đạp xe bên hồ Tây, cạnh ao sen cuối vụ. Một mình em xao xác gọi mùa thu" (Gọi mùa). 


·        Điều bất ngờ nhất sau khi "Trái cấm" ra mắt là gì, thưa chị?           

          

Là tình cảm của bạn đọc. Có nhiều bạn chưa từng gặp mặt tôi, nhưng đã liên lạc để chia sẻ chuyện riêng của họ, vì họ biết, tôi đã có những trải nghiệm giống như họ, và có thể hiểu họ. Sự đồng hành của bạn đọc là một hạnh phúc lớn của tôi. Một bất ngờ lớn nữa là tôi nhận được sự giúp đỡ của nhiều nhà văn, nhà thơ như Lê Minh Quốc, Nguyễn Trọng Tạo, Văn Giá,  Nguyễn Thụy Kha, Trần Quang Quý, Võ Thị Xuân Hà...Nhà phê bình Chu Văn Sơn, giám đốc nhà xuất bản Văn Nghệ Nguyễn Đức Bình cũng luôn theo dõi, động viên tôi viết. Tôi tập hợp bản thảo cho tập thơ Trái Cấm vào tháng 7 năm 2008, lúc đó tôi chưa quen một nhà văn, nhà thơ nào. Chỉ hơn 2 tháng sau, tập thơ đã hòan chỉnh và ra mắt tại trường viết văn Nguyễn Du, đại học Văn Hóa Hà nội. Hiện nay, tập thơ vừa được tái bản theo yêu cầu của bạn đọc và đơn đặt hàng của nhà sách FAHASA.    


·        Xin chúc mừng chị. Người viết nào cũng có mong muốn tác phẩm của mình nhận được nhiều sự chia sẻ đồng cảm từ phía đọc giả. Việc một tập thơ vừa ra mắt đã được tái bản là một tín hiệu rất đáng mừng cho văn hóa đọc hiên nay, khi mà đã có nhiều  người lo ngại rằng giới trẻ không còn mặn mà với thi ca. Nhân đề cập đến vấn đề này, xin hỏi: chị nghĩ sao về xu hướng làm thơ tạm gọi là "quậy phá" ở một số tác giả nữ trẻ hiên nay? Đặc biệt khi viết về tình yêu, họ không ngần ngại phơi bày các cảnh phòng the một cách trần trụi?

Thơ là nghệ thuật. Nghệ thuật cần có sự phá cách và sáng tạo. Tôi nghĩ, phong cách "quậy" của một số tác giả nữ trẻ hiện nay cũng góp phần tạo ra một thi đàn sôi động hơn, nhiều màu sắc hơn. Ở các loại hình nghệ thuật khác nhau, sex luôn là đề tài được quan tâm. Các bài thơ về sex thu hút độc giả, nhất là ở nước ta, nơi ít ai dám đề cặp đến chuyện phòng the ở chốn đông người. Có thể một số tác giả trẻ muốn viết về sex để thu hút sự chú ý. Nhưng cũng có một số tác giả viết về nó như một nhu cầu được giãi bày những trải nghiệm, khao khát của mình. Tôi nghĩ rằng, khi làm nghệ thuật, mỗi nghệ sĩ nên hướng tới "chân, thiện, mỹ". Vì thế, khi viết về cảnh phòng the, nhất là trong thơ, đừng nên trần trụi quá. Nếu không, dễ dẫn tới sự phản cảm ở người đọc. Tôi mong được đọc những bài thơ đẹp về chủ đề này trong thời gian tới, nhất là của các tác giả nữ.

·        Được biết chị hiện là trưởng nhóm tình nguyên Chắp cánh ước mơ - chuyên giúp các trẻ em nghèo bị ung thư và tàn tật. Lý do gì khiến chị tham gia sáng lập và điều hành một nhóm làm công việc xã hội tốn công sức và thời gian như vậy - khi trong cuộc sống ai cũng luôn cảm thấy mình quá bận rộn và rất thiếu thời gian?             


Thú thật, công việc của tôi rất bận. Tôi phụ trách truyền thông của một tổ chức phi chính phủ, cho khu vực châu Á bao gồm 6 nước nên thường xuyên phải đi công tác xa. Tôi đã không nghĩ rằng mình có thời gian và tâm huyết để điều hành 1 nhóm tình nguyện gồm trên 70 bạn trẻ.   

Việc tôi thành lập nhóm Chắp Cánh Ước Mơ diễn ra rất tình cờ. Cách đây hơn 1 năm, tôi cùng đứng ra tổ chức tiệc Giáng Sinh cho các bé ung thư tại bệnh viện K Tam Hiệp. Khi bước chân vào thế giới đen tối của các bệnh nhi ung thư, tôi đã chạm tay vào địa ngục (Huyền! Tôi chưa kịp nắm tay em. Bàn tay ấy đã nằm trong đất lạnh....Chiếc giường vô tri nay lại chật những lưng nằm. Những ánh mắt ngước nhìn tôi thao thức đăm đăm. "Cô ơi, ngày mai cháu có chết không cô?") (Khóc Huyền).   


Tôi đã quay trở lại địa ngục đó, để mong đem đến cho các bé những giây phút bình thường của tuổi thơ. Đầu tiên là bằng các họat động vẽ, trò chơi hàng tuần. Giờ đây là tủ sách, chương trình hiến máu, sinh nhật hàng tháng, triển lãm tranh, massage vật lý trị liệu, âm nhạc trị liệu, chương trình bảo trợ cho các bệnh nhi hòan cảnh khó khăn... Tôi vẫn rất thiếu thời gian và một ngày ngủ rất ít. Nhưng sự nhiệt tình, tâm huyết của các tình nguyện viên luôn tiếp thêm lửa cho tôi. Và nụ cười của các bé, của hơn 200 bệnh nhi chúng tôi đang thường xuyên giúp đỡ luôn nhắc nhở tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. 


·        Tôi nghĩ rằng chị thực sự là một người biết yêu, biết sống và biết sử dụng thời gian sống của mình một cách rất ý nghĩa,. Điều ấy thực sự cần thiết với mỗi người, đặc biệt với một người cầm bút như chị. Chị đã bao giờ nghĩ tới điều này: Theo đuổi một con đường văn chương chuyên nghiệp?  

Thú thật, tôi cảm phục những nhà văn, nhà thơ chuyên nghiệp. Họ quá vất vả để có thể sống được với nghề. Tôi nhớ, lần đầu tiên gặp các nhà thơ, tôi đã rất xúc động (Gặp những nhà thơ. Sáng nay họ chải đầu nhưng còn để quên vài câu thơ trên tóc. Những câu thơ bay vào mắt tôi...cay..." (Để cỏ giật mình nảy những mầm xuân).  

Nếu thi ca và bạn đọc vẫn chọn tôi, tôi vẫn sẽ viết. Tôi đã luôn viết một cách nghiêm túc với bản thân, với sự trân trọng dành cho bạn đọc. Tôi hy vọng đó là sự chuyên nghiệp trong con đường văn chương không chuyên của tôi. 

·        Chúc chị thành công

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=137021

VIẾT TẶNG CHA TÔI
quemai | 24 Feb, 2009, 23:07 | THƠ | (105 Reads)
 

VIẾT TẶNG CHA TÔI


Tuổi thơ Cha còng lưng gánh những ngày chạy giặc

Áo mỏng rách vai gió mùa hun hút

Tiếng bom thù xé tọac giấc mơ


Lời Mẹ ầu ơ

cuốn theo nước lũ

Đói lịm giấc ngủ, trượt ngã đường cày


Bấu vào đá, đá lạnh lùng ngỏanh mặt

Nhìn lên trời, xác xơ chim bay


Bàn chân Cha cứa mòn vạt rừng Nam Trung B ắc

Tìm những con đường, vạch những lối đi

Cha tự vá vết thương định mệnh

Để dưới chân con thảm cỏ xanh rì


Từ vạt đất cằn cha gieo tặng con giấc mơ triệu phú

Từ nước mắt mồ côi cha bao bọc con bằng trời biển yêu thương

Vĩ đại tình Cha tỏa bóng mát khiêm nhường


Chiều nay con cùng Cha trở về đất tổ

Màu thời gian loang lổ tóc Người

Trên đồng xanh gió rối bời bời

Thương Cha, thương Cha, lệ rơi

mòn

đá


24/2/2009

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=134861

CÔNG VINH
quemai | 21 Feb, 2009, 13:57 | THƠ | (47 Reads)
Photobucket Photobucket Photobucket


Tôi đã dõi theo em trong những trận đấu...trong rất nhiều trận đấu. Dõi theo và cổ vũ bước chân em cùng đội tuyển Việt Nam.


Nhận được một lời nhắn của 1 fan của em, là em muốn hợp tác cùng tôi. Tôi nhắn tin cho em.

Em trả lời ngay "chị cho em một cái hẹn cụ thể". Ngày hôm sau, chúng tôi gặp nhau giữa Mỹ Đình lồng lộng gió. Em giới thiệu tôi với thủ môn Hồng Sơn và một số cầu thủ trong đội tuyển. Tôi không biết nói gì, chỉ biết chúc mừng thành công của họ.


Nói chuyện nhiều với em. Không ngờ em giản dị và dễ gần đến thế. Cùng chung một ước nguyện, cùng chung nhiều dự định. Chưa thể nói trước được điều gì, nhưng biết rằng, bàn tay em rất ấm. Không phải chỉ cho tôi, mà cho rất nhiều bệnh nhi cần được giúp đỡ.


Em không chỉ là cầu thủ mà tôi hâm mộ. Giờ đây, em muốn trở thành một tình nguyện viên...


Em không chỉ biết sống cho bóng đá mà còn biết sống cho người khác. Điều đó làm tôi quý mến em nhiều hơn.


Photobucket Photobucket Photobucket

Ảnh: Điệp Giang

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=133823

Ngày thơ VN lần thứ VII: Sự khẳng định cái tôi của thơ trẻ
quemai | 12 Feb, 2009, 12:03 | THƠ | (116 Reads)

THƠ TRẺ - ĐÁM ĐÔNG VÀ CÁ TÍNH SÁNG TẠO

 

Với chủ đề - thơ trẻ 360◦ !, thể hiện những chuyển động và sự đa dạng của thơ trẻ hiện nay - Sân thơ trẻ 2009 đã thu hút được sự quan tâm của nhiều bạn yêu thơ.

THƠ TRẺ - ĐÁM ĐÔNG VÀ CÁ TÍNH SÁNG TẠO
Diệp Thảo


Nhận xét về Sân thơ Trẻ năm nay, nhà thơ Trần Đăng Khoa cho rằng đó là những tín hiệu đáng mừng. Có thể những năm trước, Sân thơ Trẻ tìm được hướng đi riêng không giống với thế hệ cha chú, đàn anh đi trước, song họ lại chưa bộc lộ được tính năng động sáng tạo của tuổi trẻ. Năm nay thì khác, thơ trẻ không còn chỉ tồn tại một dòng duy nhất mà nhiều người vẫn cho là "non nớt" mà đã thể hiện được sự phong phú, thâm trầm rất đáng quý ở những cây bút trẻ. "Thơ trẻ dù rằng có nhiều người chỉ sáng tác để thỏa mãn cảm xúc của riêng mình, nhưng tôi vẫn tìm thấy ở sân thơ trẻ năm nay nhiều bài thơ đáng đọc, đáng nhớ" - nhà thơ Trần Đăng Khoa bày tỏ. Với chủ đề - thơ trẻ 360◦ !, thể hiện những chuyển động và sự đa dạng của thơ trẻ hiện nay - Sân thơ trẻ 2009 đã thu hút được sự quan tâm của nhiều bạn yêu thơ.  

Nhận diện 8 gương mặt thơ trẻ
  Sân khấu thơ trẻ 2009 - không có sự xuất hiện của những "ngôi sao" đã quá quen thuộc với công chúng như Vi Thuỳ Linh, Nguyễn Vĩnh Tiến, Phan Huyền Thư... mà đã dành cho những tác giả hoàn toàn mới: Nguyễn Quang Hưng, sinh năm 1980, hiện đang công tác tại báo Nông thôn ngày nay. Một giọng thơ thâm trầm, giầu nội lực. Anh vừa ra mắt tập thơ Vườn ánh sáng và đã từng giải nhì cuộc thi "Thơ ca và nguồn cội" 2007 - 2008 , đăng tải trên Văn nghệ trẻ. Huyền Minh - sinh năm 1969, đến từ Hà Giang hiện là Thư kí toà soạn của Tạp chí Văn nghệ Hà Giang. Thơ chị dung dị mà giầu sự trải nghiệm. Chị tự vẽ chân dung mình: "Tôi chỉ thấy mình giống cỏ!/"...Cứ miên man yêu hương đồng gió nội/Và hát ru những ký thác gửi về" . Lữ Thị Mai : sinh năm 1988, hiện đang theo học tại khoa sáng tác LLPB trường ĐH Văn Hoá Hà Nội. Đây là người trẻ nhất tham gia Sân thơ trẻ 2009. Những bài thơ của Lữ Thị Mai đã mang đến cho người nghe một không gian thơ trong trẻo, giầu nữ tính. Lữ Thị Mai chia sẻ: "Bài thơ đầu tiên tôi viết vào năm tôi 11 tuổi, sau buổi chiều đợi bố mẹ đi làm đồng về vào buổi chiều muộn. Kể từ khoảnh khắc ấy, tôi thường chia sẻ nỗi vui buồn qua những câu thơ mình viết." Nguyễn Phan Quế Mai: sinh năm 1973, hiện đang làm, cho một tổ chức phi chính phủ, tác giả tập thơ Trái Cấm, xuất bản năm 2008. Nhận xép về tập thơ này, nhà phê bình Chu Văn Sơn viết: "Giọng thơ đầy nữ tính, mãnh liệt mà trong lành, một tấm lòng nồng hậu với cuộc sống và tình yêu. Trong thi đàn hiện nay, giọng thơ như thế này đang ngày một ít đi"..Phạm Thị Điệp Giang , sinh năm 1981. Thơ chị cá tính và giầu lý trí. Một bạn thơ đã nhận xét về chị : " Điệp Giang chắc chắn và tự tin, tính cách mạnh đến nỗi ngồi bên cạnh bạn ấy, tôi luôn cảm thấy bối rối, như thể mình nhỏ tuổi hơn, mặc dù tôi hơn Điệp Giang đến gần chục tuổi".Lệ Bình Quan: sinh năm 1983, giải nhất cuộc thi thơ online do thotre.com tổ chức. Anh tâm sự : "thơ đến với anh như một người tình, thơ mang đến cho anh một cái Tôi mới và lấy đi một cái Tôi cũ". Thụy Anh: sinh năm 1974, đã có hơn 10 năm sống tại Nga. Năm 2008 chị quyết định trở về Việt nam sinh sống. Chị giãi bày về con đường đến với thơ của chị: Có lẽ là rất tự nhiên, một ngày nào đó bỗng nói lên cảm xúc của mình một cách không bình thường, vì nếu nói bình thường thì không nói hết được ý mình muốn nói, thế là thành một câu thơ. Và từ đó không muốn rời bỏ sự "không bình thường" ấy nữa. Nguyễn Anh Vũ: sinh năm 1979, là một người đa tài. Anh là kiến trúc sư, vừa viết văn, vừa làm thơ, đồng thời là một hoạ sĩ thiết kế bìa sách ấn tượng với tên Vũ Quân. Nói về mình, Vũ tâm sự : "với thơ, tôi luôn thấy mình 16 tuổi."   Không "ngôi sao", có người đã lo ngại rằng sức hấp dẫn của Sân thơ trẻ 2009 vì thế mà sẽ kém sự hấp dẫn. Song cần phải nhìn nhận một điều, sự hấp dẫn của văn chương là ở chính tác phẩm chứ không phải những sự ồn ào của một cái tên- dù nó đã thành danh. Và sẽ thật nhàm chán nếu mỗi năm qua đi chúng ta chỉ gặp mãi những gương mặt quen thuộc trong khi có rất nhiều tác giả mới đang xuất hiện và rất cần những cơ hội để được xuất hiện trước công chúng. Việc tạo những cơ hội cho họ sẽ có tác dụng động viên khích lệ họ rất nhiều trong những bước đầu dấn thân vào con đường văn chương.  

Đám đông và cá tính sáng tạo
  

Trong Sân thơ trẻ 360◦ !, tám tác giả xuất hiện chung một kiểu trang phục: áo nâu sồng, quần jean và đi chân trần. Họ cùng nhau đọc thơ. Giản dị và mộc mạc. Sự khác biệt của họ đến từ chính tác phẩm chứ không phải một hình thức mầu mè bên ngoài.   Không xuất hiện một cách đơn lẻ để đọc thơ của mình, các tác giả kết hợp thành nhóm để đọc thơ với nhau theo lối tương tác. Bằng cách thức này, các nhà thơ vừa được sống trong không gian thơ riêng của mình, đồng thời lại có cơ hội khám phá không gian thơ của những bạn thơ khác. Trong không gian thơ đặc biệt ấy, các tác giả đã có cơ hội để bộc lộ cá tính sáng tạo của mình, vừa góp phần tôn vinh những bạn thơ khác. Bản chất và đồng thời cũng là đòi hỏi khắc nghiệt của văn chương chính là ở đây: đó là bản lĩnh và cá tính sáng tạo để không bị mờ nhoè trong một đám đông.   Sự phối hợp ăn ý giữa họ, với một không gian thơ mở ra theo chủ đề của ba mùa: Mùa gieo vần, Mùa sống và yêu, Mùa chữ - các bài thơ được dẫn dắt theo hình thức kể chuyện đã gây hấp dẫn cho người nghe. Tác giả Vân Quế đánh giá: "Đằm thắm và ít "sốc" là những gì độc giả cảm nhận tại sân thơ dành cho những người trẻ năm nay. Thay vì lỉnh kỉnh những đạo cụ, những hú hét, cùng những cảnh quấn giấy vệ sinh quanh người... màn trình diễn thơ trẻ với tên gọi "Thơ trẻ 360◦" giản dị nhưng cũng không kém phần ấn tượng" Theo dõi Sân thơ trẻ vài năm trở lại đây, công chúng nhiều người vẫn còn ấn tượng với những màn trình diễn gây sốc như như màn đọc thơ của Nguyễn Thuý Hằng đầu trọc (2007), màn quấn giấy vệ sinh quanh người của Dương Tường (2008) - nên đến với Sân thơ trẻ 2009, đã có người đến trong tâm lí: "xem có trò quậy phá" gì mới. Thế nhưng sự xuất hiện một cách điềm đạm, chững chạc của các tác giả, với những bài thơ giầu suy tư chiêm nghiệm đã khiến không ít người phải bất ngờ. Người thì thấy vọng vì "không có trò vui gì xem", nhưng cũng nhiều người đã nhìn ra một điều: những ồn ào quậy phá thực ra không phải là bản chất đích thực của văn chương. Để đi dài với văn chương, người viết rất cần một thái độ nghiêm túc và quyết liệt.  

Những dư âm còn lại  

Tác giả Nguyễn Anh Vũ chia sẻ: Tôi thực sự ngạc nhiên là những tác giả tham gia năm nay đều rất cá tính nhưng lại có thể cộng hưởng sáng tạo trong một chương trình thế này. Mỗi cá nhân đều chịu "nhòa" đi một chút vì một gương mặt sắc nét chung của chương trình. Và chính vì thế mà cái hay, cái đặc sắc của từng tác giả có dịp được phô bày chọn lọc và hiệu quả nhất. Có thể đây là cái thành công nhất của Sân Thơ trẻ 2009.   Tác giả Thuỵ Anh nhận xét: Điều ngạc nhiên nhất là chủ đề của sân thơ Trẻ năm nay cực kỳ thống nhất với không khí làm việc gia 8 tác giả được chọn: Thơ 360 độ - như một sự kết nối giữa bạn bè ở thế giới ảo. Đến với sân thơ Trẻ lần đầu tiên, hẳn các tác giả ở đây, ai chẳng có những lo ngại riêng, với tôi, người đã hơn chục năm không sống trong môi trường tiếng Việt, đó còn là một nỗi sợ! Ngạc nhiên thay, khi xuất hiện cùng các bạn trên sân khấu này, nỗi sợ ấy hoàn toàn biến mất. Cách làm việc tương tác với nhau, lại tạo điểm nhấn để mỗi phong cách thơ riêng xuất hiện, đã cho tôi biết bao cảm xúc, mà tôi chắc rằng sau buổi hôm nay, còn rất lâu mới dứt ra khỏi cảm xúc này, không biết sẽ trở lại với đời thường sao đây! Và một điều cũng là bất ngờ với tôi, rằng tôi bỗng có cái nhìn thấu suốt hơn về công việc có thể tạm gọi là sáng tác của mình. Liệu có thể trưởng thành hơn chỉ sau một ngày Hội thơ không nhỉ? Vậy mà có đấy.. Có thể tôi sẽ dừng lại, hoàn toàn không viết nữa, hoặc nếu viết thì từ bây giờ, tôi sẽ không còn viết hồn nhiên như trước.   Nhật Khoa - một sinh viên đến từ Khoa văn - ĐH Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia bộc bạch: em đến sân thơ từ sáng sớm. Chương trình của Sân thơ khiến em thật sự tò mò: Mùa gieo vần, Mùa Sống và Yêu, Mùa chữ. Em rất thích đọc thơ của những tác giả mới. Họ luôn khiến em bất ngờ bởi những ý tưởng và câu chữ mới mẻ. Có thể họ chưa có nhiều bài hay, nhưng luôn có những câu thơ hay. Thơ năm nay của các tác giả tham gia Sân thơ Trẻ rất sâu sắc và cũng rất hiện đại. Em thật sự thấy thích thú .  

Lời kết  

Ngày thơ Việt nam đã kết thúc nhưng dư âm của nó hẳn vẫn còn đọng lại trong tâm trí của nhiều người. Với các nhà thơ trẻ, việc được xuất hiện đọc thơ tại sân Thái Học trong Ngày thơ là một sự kiện có ý nghĩa đặc biệt đối với họ. Tuy nhiên đó chỉ là bước khởi đầu cho một cuộc hành trình dài đối với những người trẻ tuổi. Niềm đam mê, tài năng , những lao động nghệ thuật nghiêm túc sẽ giúp họ có thể đi dài trên con đường ấy.

Nguồn: Báo Văn Nghệ Trẻ số ra ngày 12/2/2009

 
Sáng 9/2, tại Văn Miếu Quốc Tử Giám đã diễn ra Ngày thơ Việt Nam lần 7 do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức. Ngày thơ năm nay có thêm nhiều yếu tố mới mẻ và độc đáo, đó là chủ đề "50 năm đường Trường sơn" được xuyên suốt và sự khẳng định cái tôi của thơ trẻ.

Để phù hợp với chủ đề "50 năm Đường Trường Sơn", BTC  đã nghiên cứu kỹ việc bố trí không gian diễn ra ngày hội. Ngoài  giới thiệu các nhà thơ hiện đại thì còn có những bức tranh thơ khổ lớn dịch thơ Đỗ Phủ, Lý Bạch, Bạch Cư Dị với nhiều màu sắc khác nhau.

Chính điều này đã tạo nên một không gian thơ đầy đặn hơn về nội dung, đồng thời vẫn đảm bảo được sự trang nghiêm, lộng lẫy. Khác với những ngày thơ năm trước chỉ trú trọng đến thơ hiện đại, thì năm nay, người yêu thơ được thưởng thức thêm nhiều bài thơ cổ.

Nhà thơ Đỗ Trung Lai chia sẻ: "Trong khi cuộc sống xã hội ngày càng phát triển thì Ngày thơ là một khoảng lặng cần có trong tâm hồn của mỗi người. Tình yêu thơ là một phẩm chất cố hữu của người Việt Nam, chúng ta chỉ sợ không có thơ hay chứ không sợ không có độc giả".

Chuẩn bị thả thơ

Cũng theo nhà thơ, một bài thơ hay là bài thơ lấy ý tứ làm xương cốt, lấy ngôn ngữ làm vỏ, làm phương tiện. Bài thơ mà chỉ có một phần phương tiện hoặc xương cốt là yếu, phần còn lại không thể nói là hay được. Một người giàu về ý tứ, giỏi về ngôn ngữ, chắc chắn  sẽ làm được thơ hay.

Tham gia trong ngày hội thơ còn có nhà thơ Nguyễn Việt Chiến với bài "Ngọn cỏ" làm cách đây hơn 20 năm. Anh cho biết: "Ngày hội thơ đã trở thành một nét văn hóa dân tộc. Càng ngày lễ hội thơ càng có sức sống văn hóa sâu bền trong cuộc sống của dân tộc. Tôi tự hào vì mình là một nhà thơ làm báo".

Phần quan trọng nhất của ngày thơ chính là lễ "Thả thơ". Toàn bộ năm mươi câu thơ hay nhất do BTC chọn lựa đã được thả bay vào bầu trời, trước sự háo hức của người yêu thơ.

Tuy nhiên, lễ trao giải thưởng cuộc thi câu đối, họa thơ cuối buổi sáng nay đã gặp trục trặc, người lên nhận giải phải về không vì toàn bộ phần thưởng do một người trong BTC cầm đã về từ trước. Nói về sự cố này, nhà thơ kiêm dẫn chương trình Đỗ Trung Lai cho biết: "BTC năm nào cũng rút kinh nghiệm để tìm ra nét mới và khắc phục những điều thiếu sót. Nhưng cách tổ chức của chúng ta trước một lễ hội thơ đông khách như thế này thì không thể tránh khỏi xảy ra sơ xuất."

Khác với cách trình bày thơ đơn giản, truyền thống của các nhà thơ lớn tuổi, sân thơ trẻ với chủ đề "Thơ trẻ 360 độ" mang đến một phong cách trình diễn thơ rất mới. Đó là sự kết nối và chuyển động không ngừng. Cách bày trí hiện đại kết hợp với các thể loại nhạc dân tộc và một số thể loại nhạc nước ngoài như rock, pop đã tạo ra một không gian thực sự trẻ trung, sôi động và lãng mạn cho ngày thơ năm nay.

Phần trình diễn thơ có sự góp mặt của 8 nhà thơ lần đầu tiên tham gia hội thơ đó là Nguyễn Anh Vũ, Lữ Thị Mai, Huyền Minh, Nguyễn Quang Hưng, Điệp Giang, Lệ Bình Quan, Thuỵ Anh, Nguyễn Phan Quế Mai.

Màn trình diễn thơ của các nhà thơ trẻ

Họ cũng là những người đa tài: là kiến trúc sư, dịch thuật, làm báo...nhưng trong tâm hồn họ luôn chứa chất tình yêu tha thiết với thơ. Và đến với thơ, họ lúc nào cũng như ở lứa tuổi 16. Cũng tại ngày tôn vinh thơ này những nhà thơ trẻ được gặp gỡ, giao lưu, học hỏi lẫn nhau và càng thêm gắn bó.

Sau phần trình diễn chào mừng, thơ trẻ được trình diễn làm ba phần: Mùa gieo vần, Mùa sống và yêu, Mùa chữ, với sự kết nối của các bài thơ và các tác giả cùng kết hợp đọc thơ. "Ấn tượng nhất với tôi hôm nay là được bày cái tôi ra một cách đúng nghĩa nhất. Cái tôi trước gương chỉ là cái tôi rất nhỏ. Nhưng cái tôi trước bạn đọc thì lại là một cái tôi rất lớn lao. Tôi rất xúc động vì chúng tôi đã làm được điều ấy" - nhà thơ Anh Vũ tâm sự. 

Nhà thơ Nguyễn Vĩnh Tiến nhận xét: "Năm nay có những gương mặt hoàn toàn mới lạ, nên sân thơ trẻ sẽ làm cho mọi người tò mò hơn. Với hình thức tiếp cận thơ rất giản dị, tôi hy vọng những nhà thơ trẻ sẽ mang đến cho độc giả những điều mới lạ, những tiềm ẩn được bùng nổ".

Cũng theo đánh giá của nhiều nhà thơ và người yêu thơ có mặt tại đây, thơ trẻ trình diễn năm nay đã hướng về với cội nguồn dân tộc, hướng về với đông đảo độc giả. Trong thơ đã có sự tìm tòi sáng tạo và mang hơi thở thời đại. Vì thế thơ đằm thắm hơn, hay hơn.                         
Nhóm phóng viên văn hóa


Nguồn: Báo Người Hà nội
Các báo khác:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=300991&ChannelID=10  
http://thethaovanhoa.vn/173N20090211100422778T14/San-sang-lam-cuu-van-osin-cho-tho!.htm
http://www.anninhthudo.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=41847&ChannelID=8
http://nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&op=viewst&sid=1761
http://vnexpress.net/GL/Van-hoa/2009/02/3BA0B184/
http://www.nguoihanoi.com.vn/modules.php?name=News&op=viewst&sid=2905  
http://www.hanoimoi.com.vn/vn/43/196605/  
http://www.baodatviet.vn/Home/Tam-nha-tho-lap-Tho-tre-360-do/20092/29744.datviet    
http://www.laodong.com.vn/Home/Van-it-tro-la/20092/125509.laodong  
http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/200907/20090209195645.aspx  
http://nongnghiep.vn/nongnghiepvn/vi-VN/61/158/11/11/11/28138/Default.aspx  
http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=151861&ChannelID=7  
http://www.cand.com.vn/vi-VN/vanhoa/2009/2/108631.cand  
http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2009/2/180684/  
http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2009/2/180664/
http://www.flickr.com/photos/35109419@N05/
http://www.toquoc.gov.vn/Thongtin/Cua-So-Van-Hoa/May-Net-Hoi-Tho-Ky-Suu.html
http://beta.baomoi.com/Info/Trinh-dien-tho-theo-phong-cach-doc/152/2429732.epi  
http://nongnghiep.vn/nongnghiepvn/vi-VN/61/158/11/11/11/28138/Default.aspx  
http://www.cand.com.vn/vi-VN/vanhoa/2009/2/108661.cand  
http://www.anninhthudo.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=41847&ChannelID=8  
http://www.nhandan.com.vn/tinbai/?article=140677&sub=80&top=43  
http://www.ktdt.com.vn/newsdetail.asp?CatId=22&NewsId=127298  
http://www.cpv.org.vn/tiengviet/phongsuanh/details.asp?topic=169&subtopic=307&leader_topic=825&id=BT820967727
http://www.hanoimoi.com.vn/vn/43/196605/ http://vietbao.vn/Van-hoa/Tap-nap-Ngay-tho-Viet-Nam-lan-thu-VII/65157285/181/     http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2009/2/180664/
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=131191

VIẾT CHO ÔNG TÔI
quemai | 09 Dec, 2008, 09:12 | THƠ | (80 Reads)
VIẾT CHO ÔNG TÔI magnify
VIẾT CHO ÔNG TÔI

**

*
Ông đã trở về hòa mình vào đất

Bãi ngô non ru giấc ngủ nghìn năm

Cỏ xanh xao lót chỗ Ông nằm

Trên đầu cháu, vòng khăn tang hơn 25 năm còn trắng

**

*

Có nỗi đau nào phẳng lặng?

Lúa cứ cứa vào chân, lúa cứ trổ đòng?

Sông cứ dạt dào, cứ đục cứ trong

Cháu cùng đời mãi chảy về muôn huớng

...

Để lại Ông nằm cùng đồng ruộng

25 năm nén trong ngực. Nghẹn ngào

Ông vẫn về. Lừng lững. Chiêm bao

**

*

Mờ mắt cháu. Khói cay. Ngày trước

Cơm Ông thổi. Vai Ông gánh nước

Tiếng Ông ru. Tay rám nắng. Đưa nôi

**

*

Cơm cháu ăn, trộn tiếng Ông cười

Cháu thẳng lớn. Lưng Ông còng khom thổi lửa

**

*

Cháu trở về. Lạnh toát chiều Đông. Ông không còn nữa

Thương khói lam chiều vẽ dáng hình Ông

Thương đất quê mình và những dòng sông...

**

*


5/12/2008
Nguyễn Phan Quế Mai

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=114693

NHỮNG YÊU THƯƠNG CHÚM CHÍM GỬI LÊN TRỜI
quemai | 03 Dec, 2008, 16:32 | THƠ | (99 Reads)
Photobucket


MÙA HOA ĐỎ CHO ANH


Có những giọt nước mắt của mùa hè

Rơi xuống nở thành chùm hoa phượng đỏ

Để một chiều khi tiếng ve chạm ngõ

Có một nguời thảng thốt, rưng rưng



Điều gì trên môi sao cứ ngập ngừng?

Để những nụ hôn rơi

đỏ
    từng
       con phố


Ai nỡ giận ai giữa mùa phượng nở?

Để cháy lòng từng cánh hoa rơi

Những yêu thương chúm chím gửi lên trời

Rồi lặng lẽ cháy ngời mùa hoa đỏ



Người con gái cũng yêu như thế đó

Cũng đốt hết mình cho một tình yêu

...

rồi cũng rơi trong gió một buổi chiều

Để sáng mai, sẽ chẳng còn hoa đỏ

...



Vì thế hôm nay khi tiếng ve chạm ngõ

Có một người thảng thốt
        rưng
          rưng...



17.5.08
Thơ: Nguyễn Phan Quế Mai

LÓNG LÁNH GIAI ĐIỆU TÌNH YÊU
Nhà thơ - nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo 
(bài đã đăng trên báo Phụ nữ, số ra ngày 7/10/2008)
 

Tôi cam chắc giới mày râu thật khó mà viết ra câu thơ này: "Những yêu thương chúm chím gửi lên trời".  Khi đọc nó lần đầu tiên, tôi đã dừng lại hồi lâu, và, thấy hiện lên chân dung một cô gái đang yêu. Đôi mắt nàng thăm thẳm hướng về phía ngạc nhiên luôn chờ đón, để rồi chầm chậm khép lại làn mi đen láy, lim dim thả hồn vào thơ mộng trời xa. Nàng lắng nghe những câu thơ xao xuyến trẻ trung chao chát ngân lên trong tâm hồn đầy mơ mộng của nàng - những câu thơ "yêu thương chúm chím"...


Con người sáng tạo ra thơ tình cũng là tái tạo tình yêu đã và đang sinh thành trong một thể dạng khác. Phụ nữ thường mạnh về thơ tình. Trong tình yêu, bản chất của họ mạnh mẽ mà kín đáo. Vậy nên thơ tình phái đẹp thường mang nhiều bí mật tình yêu. Nhưng làm thơ, nói như Hàn Mặc Tử là "công khai những bí mật của hồn mình", và phụ nữ làm thơ cũng phải "công khai bí mật" tình yêu của họ. Với Trái Cấm (NXB Văn Nghệ Tp.HCM - 2008) cây bút thơ nữ Nguyễn Phan Quế Mai cũng vậy, cũng trải hồn mình trên giấy trắng.


Không phồn thực chua chát của nữ sĩ họ Hồ, không bạo liệt sexy cùng nữ thơ thời thượng... thơ tình của nàng hòa nhập với vẻ đẹp thiên nhiên cây lá bốn mùa, hồn nhiên ngọt ngào và đắng đót, khao khát yêu và khao khát bình yên. Đối tượng của thơ nàng là Anh, vâng, một nhận vật Anh xuyên suốt. Phải chăng Anh là nguồn thơ bất tận của nàng?

"Ở phía không Anh ngày không nắng. Em như con tằm vô thức dệt sợi nhớ thương". "Em sẽ nghĩ gì ở phía không Anh? Sẽ làm gì với bài thơ không xanh hồng tím đỏ?
". Có thể đó cũng là lời tuyên ngôn khi nàng gõ máy làm thơ: "Có một vầng trăng dễ vỡ... Bốn mùa quay trong quỹ đạo trái-đất-anh" dù có người chỉ "gõ cửa đời ta một lần thôi".


Nàng giàu mơ mộng nên cũng nhiều tưởng tượng và liên tưởng trong thơ. Thơ nàng đầy ắp hình ảnh, màu sắc và liên tưởng bất ngờ. Những "ký ức khô màu cốm", "cành bàng rực đỏ tiễn thu đi", những "Môi tháng Tư là nụ hoa gạo đỏ... Giọt lệ tháng Tư khóc vào mắt tôi giọt mưa mùa đông để quên"... là những câu thơ không dễ viết. Nàng mơ mộng và thông minh nữa. Thông minh mới làm ra thơ thế này: "Đôi khi muốn níu thời gian/ Nhưng thu lại trút lá vàng như không", "Chưa xòe tay bắt một tiếng ve/ Mùa hè đã trôi qua ngoài cửa"... Nàng có một cách nuối tiếc thời gian thật khó quên!

Và hình như nàng cũng mê âm nhạc? Nếu không thì tâm hồn nàng cũng giàu nhạc tính. Nhiều bài thơ nàng viết ra như được khơi gợi từ cảm xúc âm nhạc, và nhịp thơ của nàng thì tràn đầy nhạc điệu. Ngay cả tên một số bài thơ cũng làm ta nhớ đến tên những bài hát một thời như "Trả nắng cho em", "Lối cũ và em"... Và nhạc ấy khơi dâng từ dòng sông Mẹ "Một nắng hai sương suốt đời tần tảo/ Mẹ giang tay ôm trọn mình giông bão"...


Thời nay thơ tình tràn ngập và muôn vàn cung bậc. Vậy mà đọc nàng - Nguyễn Phan Quế Mai - tôi như thấy những giai điệu tình yêu cứ lóng lánh ngân lên trên đời thường nhói buốt. Vâng, tình yêu cho ta hạnh phúc khổ đau, và tình yêu cũng cho ta niềm an ủi sống. Tôi muốn chúc cho nàng bằng chính câu thơ nàng viết tặng các nhà thơ mà nàng yêu quí: "Hãy cứ là những con chim vừa bay vừa hót/ Thả xuống đời tiếng ca lảnh lót/ Để cỏ giật mình nảy những mầm xuân"!...


Hà Nội, vào Thu 2008

Nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=113411

NƯỚC ÚC VÀ TÔI
quemai | 25 Nov, 2008, 21:47 | THƠ | (201 Reads)

NƯỚC ÚC VÀ TÔI

Chú kangroo gõ bộ vó vẽ giấc mơ tôi tượng hình về nước Úc
Một phần trái tim tôi...
...nước Úc ơi, tôi nhớ về Người như đứa con thơ khát bầu sữa Mẹ
Người đã cưu mang tôi để giấc mơ thơ bé vụt lớn lên chững chạc niềm tin

Năm 1993....
Người tìm thấy tôi - cô bé chân trần đứng giữa ngã tư đời với 2 bàn tay trắng
Những bàn tay rám nắng run rẩy che cơn giông số phận vần vũ trên đầu
Trái tim tôi giằng xé nỗi đau
...trước dáng mẹ hanh hao, bàn chân cha lội bùn trượt ngã
Nỗi sợ hãi tương lai hóa đá trong trái tim 20_tuổi_tôi

Nước Úc ơi...
Người đã đón tôi bằng sự bao dung hiền từ mẫu tử
Những nụ cười thân thiện "G´Day", những cái bắt tay sưởi tôi ấm những ngày cô đơn xa nhà quay quắt nhớ
Cánh cửa tri thức Người đã mở cho một đôi chân còn lấm đất bùn
...đất Mekong đã trộn vào đất Melbourne
tôi trộn đời tôi vào Người - nước Úc

Người vỗ về tôi bằng bát ngát Great Ocean Road, mùa thu Canberra vàng lá, cảng Sydney lộng gió, Queensland mê hoặc sóng vỗ bờ
Người đặt niềm tin vào tôi - để lại sáng những ước mơ 
Và cánh diều tuổi thơ
...lại tung bay trên bầu trời lộng gió

Vòng tay của Người vẫn còn để ngỏ
Để tôi lại ùa về, mắt ướt niềm vui...

....

Làm sao tôi có thể viết được hết những cảm xúc của mình về nước Úc - một đất nước đã vĩnh viễn trở thành một phần cuộc đời tôi. Người đã tìm thấy tôi trong những ngày khốn khổ và bần cùng, trao cho tôi một học bổng 4 năm đại học, và sau đó lại dành cho tôi cơ hội làm việc ở một trong những công ty uy tín nhất của Người. Người còn cho tôi 1 gia đình thứ 2, gia đình Russells với bao ấm áp tình thương.

Úc là một phần rất lớn trong trái tim tôi, vì thế "Giải thưởng tôn vinh các cựu du học sinh Australia" tôi vừa nhận được vào thứ Sáu 21/11 tại Sài Gòn thật sự là một niềm vinh hạnh lớn. Vinh hạnh hơn khi tôi được bầu chọn trong hàng ngàn du học sinh đã học tập trong vòng 34 năm qua tại Úc, đang sinh sống và làm việc tại Việt Nam, tại Australia và tại những quốc gia khác trên thế giới. Thực sự tôi là người may mắn và hạnh phúc, vì có thật nhiều người đã thành công hơn tôi rất nhiều.

Trong vài tháng qua, cuộc bầu chọn đã diễn ra trên mạng và sau đó bởi hội đồng chấm độc lập bao gồm Tổng Lãnh Sự Australia, Đại Sứ Australia, Chủ Tịch Hội Cựu Du Học Sinh Australia, đại diện Cơ Quan Giáo Dục Australia (AEI), và đại diện Cơ Quan Phát Triển Australia AusAID. Tôi không hề biết tin tức về cuộc bình chọn trên mạng, cho đến khi lọt vào vòng cuối. Trong đêm trao giải, cả 5 cá nhân lọt vào vòng cuối được xướng tên, và tôi không nghĩ mình sẽ là người chiến thắng, vì ai cũng thật sự xứng đáng được nhận giải. Nhưng rồi, tên tôi được gọi...và sân khấu bồng bềnh như một áng mây...


Vinh dự lớn hơn khi tôi được đứng tên cùng những tên tuổi lớn - những người nhận giải thưởng về sự đóng góp của họ ở những lĩnh vực như: văn hóa, kinh tế, nghiên cứu, quan hệ hữu nghị và quan hệ ngoại giao Việt-Úc: Tiến sĩ Lưu Tiến Hiệp, Tiến sĩ Lý Quí Trung, Tiến sĩ Trần Thanh Bé, nhà ngoại giao Marlo Rankin và Cựu Đại Sứ Úc tại Việt Nam Michael Mann.  Buổi trao giải là một sự kiện đặc biệt, và tôi đã khóc khi nói lời cảm ơn đến ân nhân lớn nhất của đời tôi - thầy Trương Văn Ánh - người Thầy Anh Văn đầu tiên của tôi. Thầy tìm thấy tôi những ngày tôi đang phải bán rau và bán thuốc lá ngoài đường, và Thầy bảo tôi rằng "em hãy là đôi cánh của Thầy, hãy bay đến những chân trời mới cho Thầy!". Thầy có đôi chân không lành lặn, và tôi đã nguyện là đôi chân và đôi cánh của Thầy.

Thầy ơi, giải thưởng này em xin dành cho Thầy, như một sự tri ân đối với một ân tình em không bao giờ trả hết!


Tôi và Thầy Trương Văn Ánh trước giờ trao giải. Thầy vừa hoàn thành xong tập sách văn phạm tiếng Anh thứ 12. Thầy đã dìu dắt và giúp đỡ rất nhiều học sinh nghèo của thị xã Bạc Liêu.



Đại diện Tổ chức Phát Triển Úc (AusAID) trao giải thưởng. Chị đã nắm tay tôi và nói rằng "thời gian ở đâu mà em làm nhiều công việc đến thế?"




"Tôi nhìn xung quanh, thấy rất nhiều khuôn mặt rạng ngời của các cựu du học sinh Úc. Mỗi người trong số các bạn xứng đáng được nhận giải thưởng này. Tôi đứng đây không phải vì tôi xứng đáng nhất, mà tôi là người may mắn nhất"



"Tôi xin được dành tặng giải thưởng này cho Thầy Trương Văn Ánh - người đã cho tôi niềm tin là tôi có thể thay đổi được số phận...". Năm 1997, khi dành được Giải thưởng Sinh viên Xuất sắc nhất tốt nghiệp khoa quản trị kinh doanh (1995-1997, trường Đại học Monash, Australia), tôi cũng đã dành tặng giải thưởng cho Thầy tôi, cùng khá nhiều giải thưởng khác tôi đã được tặng trên đất Úc (giải thưởng Heinz Australia, giải thưởng Australian Insurance Institute, Monash Management Department Prize ...). Những ngày đó, tôi rất gầy, nhưng nghị lực và khát vọng luôn ngập tràn trong tôi. 




Ngài Graeme Swift, Tổng Lãnh Sự Australia chia sẻ đây là một vinh dự rất đáng tự hào đối với ông khi được gặp và chúc mừng tất cả các cá nhân đạt được giải thưởng này, nhân kỷ niệm 35 năm quan hệ ngoại giao Việt Nam - Australia. Ông nói: "Tôi rất ấn tượng về danh sách ứng cử viên chất lượng cao được đề xuất cho giài thưởng. Giải thưởng này công nhận những đóng góp của những cá nhân suất sắc cho sự phát triển của Việt Nam... Giải thưởng này và tất cả các giải thưởng khác như là một minh chứng cho những thành quả các bạn đã học được tại Australia và tôi hy vọng chương trình này sẽ là niềm động viên, khích lệ nhiều thế hệ sinh viên Việt Nam noi theo tấm gương các Anh/Chị đi trước".

Như nước Úc đã mở cánh cửa cơ hội cho tôi, tôi nguyện mở cánh cửa cơ hội cho nhiều người. Đó là một lời hứa, vì tôi biết rằng, vinh dự nhận giải thưởng này song hành cùng với nhiều trách nhiệm lớn lao!

Nước Úc vẫn chảy trong trái tim tôi....

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=111317

ĐỌC TRÁI CẤM THẤY MỘT NỖI BUỒN SANG
quemai | 17 Nov, 2008, 16:13 | THƠ | (117 Reads)

LẦM LŨI
                     

Nụ hôn anh ngủ quên trên môi

Điều gì rất sâu nảy mầm

động cựa

Nỗi buồn thắp lửa

Ngày không anh


Phố vắng chân ai

phố chông chênh

Cơn mưa vắng ai

cơn mưa nhợt nhạt

Bài hát bỏ quên nốt nhạc

Ngày không anh


Cứa vào lòng buồn tênh

Ngày không anh em ngã vào thăm thẳm

Ngọn gió là ngọn sóng

Bạc phớ ngày xa nhau


Viết tên nhau lên nỗi đau

Gửi về miền hoang vu không tín hiệu


Chờ đợi ngày kỳ diệu

Anh về -

        tái

           sinh

               em

                   đàn bà


Ngày không anh

Ngày lầm lũi đi qua...


Tháng 9/2008

Thơ: Nguyễn Phan Quế Mai


---

 

Đọc "Trái Cấm" thấy một nỗi buồn sang
Thảo Dân


Tôi không mấy bất ngờ khi nhận được tập thơ Trái Cấm của Nguyễn Phan Quế Mai vì trước đây đã được đọc tác giả này trên vài cuốn sách in chung, cả thơ và văn như: Chuyện đời tự kể (hồi ký, nhà xuất bản Trẻ, 2007), Thơ tình Sài Gòn (thơ, nhà xuất bản Trẻ, 2008), Net mùa thu (thơ, nhà xuất bản Lao động, 2008)... Được biết, chị cũng đã đạt các giải thưởng thơ, văn của báo Nhi Đồng và báo Tuổi Trẻ. Tôi đọc Trái Cấm với một ý thức trân trọng, trân trọng đứa con tinh thần đầu tiên của chị, trân trọng một tập thơ tình.

Thời gian gần đây vì có rất nhiều tập thơ tình của những tác giả mới xuất hiện trên văn đàn nên khi nhận được Trái Cấm tôi đọc với một tâm trạng vừa trân trọng vừa thận trọng. Vì thế mà cứ nhẩn nha đọc lần lượt cả tập. Càng đọc càng thấy có một cái gì khác, mới mà chưa thể gọi thành tên. Đến cuối tập thơ mới nhận ra cái khác, cái mới ấy chính là một nỗi buồn sang của thơ, của tâm hồn người viết đã gây được hiệu ứng ám ảnh người đọc.

Khi viết về tình yêu, nhiều người thường thiêng liêng hóa tình cảm lứa đôi, còn có người lại dung tục nó. Với tập thơ Trái Cấm, Nguyễn Phan Quế Mai đã biết chọn cho mình một giọng điệu riêng khi bàn về chủ đề muôn thuở này. Một giọng thơ hiền hiền mà khiến người đọc rưng rưng xúc động nhưng không hề buồn nản, có cảm giác nuối tiếc chứ không thấy sướt mướt ủy mỵ trước những hỉ-nộ-ái-ố của tình người trong cõi nhân gian.

Trong bài Trái Cấm, Quế Mai viết: Con đường trần gian bàn chân rong ruổi/ Cắn vào tình yêu muôn đời mắc tội... Khi đã biết chấp nhận rong ruổi với đường trần là tác giả đã biết chấp nhận hạnh phúc lẫn khổ đau, những gian nan bất trắc của cuộc đời. Còn khi đã biết rằng mình mắc tội vì tình yêu, "đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại" vậy ai mà chẳng thể tất cho nhà thơ. Và phải đâu có tội đã là khổ đau vì khi đã biết tức là con người ta sẽ bớt khổ hơn nhiều đấy.

Nhiều lúc bắt gặp một hồn thơ, một tâm trạng tiếc nuối vì một thời chưa xa đầy vụng dại, thơ ngây nhưng không phải lụy tình để rồi đưa ra những ý kiến mang tính triết lý, chẳng hạn: Biển mê hoặc trong tận cùng hơi thở/ Tan vào biển xanh ta hồi sinh (Biển); Cửa quá khứ dẫu khép rồi, vĩnh viễn/ Khu vườn tình vẫn thức ngủ trinh nguyên/ Hương ngọc lan chập chờn ru đêm trắng/ Nơi có tôi và trăng khuyết ngồi thiền (Trăng khuyết). Như nhà văn Gorky có lần nói: "Buồn và đẹp thật giống như một câu chuyện cổ tích", vậy đích thị nỗi buồn ở đây là một nỗi buồn sang, một hoài niệm về những điều thiêng liêng ấy.

Nhiều khi với một tâm hồn trẻ, tác giả Trái Cấm phải làm Bài thơ viết từ tầng mây để kiếm tìm, để mong được chia sẻ, tưởng chừng như đâu đâu xa lắm, nhưng đến khi kết thúc, người đọc lại nhận thấy những điều giản dị: Xa anh, em chỉ còn mây xám/ Kết thành mưa ngâu thảng thốt rơi... Vì sao vậy, vì tình yêu vì bến đợi ở ngay trên mặt đất việc gì phải tìm kiếm đâu xa? Trăng chọn dòng sông làm bến đợi/ Em chọn anh làm bến đỗ đời mình/ Em đã qua bao mùa trăng khát/ Để cháy bừng một vầng sáng cho anh! (Bến trăng).

Có nhiều lúc cũng thấy chị buồn thật. Võ đoán chăng? Nhưng người ta đâu phải gỗ đá, không buồn sao được khi: Đôi khi... muốn níu thời gian/ Nhưng thu lại trút lá vàng như không (Bất chợt). Cũng có lúc Quế Mai phải giật mình thảng thốt: Rồi sẽ bao giờ tôi tìm được tôi? (Tìm), và Những yêu thương chúm chím gửi lên trời/ Rồi lặng lẽ cháy ngời mùa hoa đỏ (Mùa hoa đỏ cho anh) đã khiến chị bình tâm mà hy vọng, tuy những hy vọng đó vẫn còn ở phía chân mây cuối trời xa lắm.

Ở phía không anh... ngày không nắng/ Em như con tằm vô thức dệt sợi nhớ thương (Phía không anh). Theo cảm quan của riêng tôi thì hình như đây là hai câu mà chị tự họa. Nguyễn Phan Quế Mai đã yêu và sống hết mình như phận con tằm rút ruột nhả tơ. Hiện nay chị đang là trưởng nhóm tình nguyện Chắp cánh ước mơ. Các hoạt động tình nguyện nhằm đem lại sự trợ giúp về tinh thần và cả tài chính cho các trẻ em không may bị mắc bệnh hiểm nghèo.

Thật đúng như người xưa thường nói "đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu", là một người làm thơ nên chị thấu tỏ những nỗi niềm tâm trạng, những truân chuyên của kiếp tằm nhả tơ, của đời thi sĩ "Để cỏ giật mình nảy những mầm xuân", chị viết: Những nhà thơ ơi!/ Hãy cứ là những con chim vừa bay vừa hót/ Thả xuống đời tiếng ca lảnh lót, để cỏ giật mình nảy những mầm xuân...

Đọc đến những dòng thơ viết về chính những người làm công việc sáng tác cũng là viết cho mỗi chúng ta càng tỏ nỗi buồn sang của Quế Mai. Đó là nỗi buồn sâu nặng ân tình với con người, với cuộc đời, nỗi buồn chia sẻ thương yêu cùng nhau "gừng cay muối mặn" để phấn đấu vì một xã hội tốt đẹp, để chắp cách ước mơ như chính công việc của chị và các bạn đang làm. Cảm ơn tác giả Nguyễn Phan Quế Mai vì những điều đẹp đẽ và thiêng liêng ấy.

(Một vài cảm nhận nhân đọc tập thơ Trái cấm của Nguyễn Phan Quế Mai, Nhà xuất bản Văn nghệ, 2008)
 

Hà Nội tháng 10.2008

Thảo Dân
khoa sáng tác & lý luận - phê bình văn học - trường viết văn Nguyễn Du

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=108860

1 2 3  Sau»